4/18/2009

Mênh mang lòng!

Được gì? mất gì? Trong những cố gắng rối rem? Thôi kệ! Tôi cứ bỏ hết những thứ vương vãi lâu nay tôi nghĩ là cần thiết bên mình. Lầm. Xấu xa. Trách cứ! Một cá thể nhỏ bé như tôi bắt đầu chập chững đi vào lối trăm năm. Như vén lên lối đi vào cõi chết của chính mình. Tôi buồn có, vui có, mơ hồ về tình cảm cũng có.
Mong sao tôi giữ mãi dc mình.
Mong sao tôi thay đổi được mình!
Vậy thì tôi đang mong mỏi cái gì? Hỡi ôi!

0 nhận xét: