(Entry viết cho mình và ngày hôm qua khỉ gió)
Hôm qua, 5h sáng, chạy ra bến Miền đông chở dùm dượng bao bơ dc gửi từ trên 82 xuống. Thấy tùm lum chuyện buồn vui trải ra trước mắt dù mình cũng đã biết rõ và nghĩ nhiều về nó. Con người ta đối xử với nhau sao mà cay cay lòng đến vậy. Cười. Sáu giờ, bắt đầu thấy mệt mỏi. Hết đứng ngoài rồi lại chạy vô bến, chả thấy bóng dáng chiếc xe mình cần tìm. Hỏi 1 bà ục ịch đeo cái thẻ có viền xanh trc ngực, nhận lại câu trả lời "tao ko biết" kèm với 1 ánh mắt rất khinh khỉnh. Cười, hỏi 1 gã bảo vệ bến, được chỉ đến nơi đàng hoàng. Nhưng khi tới nơi hỏi thì lại được những câu chỉ dẫn tới 1 nơi khác rất ỡm ờ. Lại cười.
Mừng hết lớn khi lần mò tới đúng chiếc xe qua vài cuộc điện thoại cho ông dượng yêu quý hành con cháu (lúc nãy định bỏ mẹ cho rồi ấy chứ! Bơ mà gửi xuống cả lố như vầy nó chín 1 lượt mà ăn thay cơm à! Tình cảm con khỉ gì mà gửi gần cả tạ xuống vầy chứ! Ổng có thèm thì ra chợ mua mà ăn chứ [ Công nhận lúc mình điên nghĩ tào lao hết nói nỗi]). Chiếc xe nằm ở cái chổ chả liên quan con khỉ gì tới chỗ đỗ xe của Daklak hay Buôn Mê gì ráo! Thằng lơ xe mở thùng chỉ vào cái bao chà bá gần cả tạ rồi đi đâu mất làm lúc mình lấy xe vào chả có ai khiêng lên phụ. Nhờ 3 thằng đang ngồi uống cafe ngay đó :" Mày tìm thằng lúc nãy, mày trả tiền nó mà!".
Thôi đi Duy! Cười lên mà làm gì!