Đêm buồn. Ngủ ko nổi, nước mắt cứ ứa ra. Ra ngồi trên mái tôn nghe gió ngang qua tóc, ước gì ly nước lọc đang cầm trên tay là rượu hay cafe thì hay biết bao.
Ngoại ko biết internet, ko biết blog. Phải rồi, làm sao ngoại biết. Nhưng những gì ngoại biết thì con vẫn cứ rong đuổi theo cả đời vẫn chẳng nắm trọn trong tay, con cứ chạy theo như ngày xưa con còn bé vậy!
Ngoại ở với con dc bao lâu rồi nhỉ? 11 năm, tính cả năm ba con đi. Con nhớ mãi những khi...Mà thôi, con ko viết nữa đâu, con ko viết nữa.
Con sắp xếp lại tất cả những foder một cách cẩn thận. Rồi xóa chúng. Như thế vẫn tử tế hơn phải ko ngoại. Ngoại từng dạy con sống tử tế mà...
7/01/2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét