
Cái lô cốt lớn mọc lên ở đó được mấy tháng rồi. Con đường hầu như lúc nào cũng ứ ngẹn những dòng xe chen vào hai khe nhỏ còn trống hai bên. Có khi người ta còn leo lên lề đường mà đi cho kịp cái gì đó mà chỉ riêng họ biết với gương mặt nhăn nheo và những cái bóp còi với âm thanh khô khốc. Chiều chiều, từ trong lô cốt, người ta xã nước thẳng ra đường lênh láng. Mặt đường vì thế càng ngày càng như một vết thương lở loét từ một nhát chém ban đầu.
Chiều nay, con bé nghe bà dì cùng xóm trọ nghèo bảo:” Gạo hôm nay rẻ lắm, dưới miền Tây người ta chở lên bán ngoài ngã tư có vài ngàn một ký, rẻ như cho ấy ”. Nó lật đật xách cây xe cà tàng băng ngay ra đầu đường. Không cần biết vì sao người ta lại chở gạo lên đây để bán tống, nó chỉ cần biết với cuộc sống trong cảnh bữa trước lo bữa sau thì giá gạo xuống còn vài ngàn ở cái thành phố này là cảnh chỉ có trong giấc mơ của nó.
Mặt nó hăm hở chở ba bao gạo trên cây xe đạp, dù mồ hôi trên má nó lấm tấm. Nó chỉ định mua một bao, nhưng cái giá năm ngàn một ký đã không kiềm chế được nổi nó chia tay những đồng tiền dành dụm. Mà nó có dành dụm cốt cũng chỉ để lo miếng ăn manh áo của nó và người mẹ già quanh năm bán vé số thôi mà. Nghĩ thế, nó vui ra mặt cố đạp xe đi. Qua cái lô cốt, nó loay hoay đi qua cái khe nhỏ, cây xe mất thăng bằng với ba bao gạo sau lưng quá nặng. Nó cố ghì chặt tay lái, nhưng cây xe vẫn chếnh choáng rồi ngã vật. Ba bao gạo thi nhau đổ xuống dòng nước đục đang lăn tăn từ trong lô cốt chảy ra. Con bé không kêu đau, không khóc, đôi mắt nó cứ nhìn trân trân vào những bao gạo đang hấp hối dưới dòng nước. Con đường inh ỏi những tiếng la ó, chửi bới và tiếng còi xe khô khốc hối thúc phía sau.
1 nhận xét:
Đăng nhận xét